Là một giảng viên đại học, công việc của anh Tony Nguyễn xoay quanh bài giảng, nghiên cứu và những hệ thống lý thuyết được xây dựng bằng ngôn từ, mô hình và tư duy logic. Đó là một môi trường nơi kiến thức được phân tích, lý giải và truyền đạt một cách chặt chẽ.
Nhưng bên ngoài giảng đường, anh lại tìm đến một không gian hoàn toàn khác: phòng tập.
Một môi trường nơi mọi giá trị không được khẳng định bằng lời nói, mà bằng trải nghiệm. Nơi hiểu biết không dừng lại ở việc nắm bắt khái niệm, mà được đo bằng khả năng thực sự thực hành, cảm nhận và vượt qua giới hạn của chính mình. Chính sự đối lập ấy đã khiến hành trình tập luyện của anh Tony trở nên đặc biệt. Với anh, việc tập luyện không đơn thuần là rèn luyện thể chất, mà còn là một cách tiếp cận khác để nhìn lại sự học, tính kỷ luật và mối liên hệ giữa tư duy và hành động. Khi lý thuyết rời khỏi trang giấy để bước vào đời sống, mọi thứ trở nên cụ thể hơn, thật hơn và cũng đòi hỏi nhiều thành thật hơn với bản thân.
Trong cuộc trò chuyện cùng STEEL, anh Tony không chỉ nhắc đến powerlifting như một bộ môn anh theo đuổi, mà còn chia sẻ cách tập luyện đã thay đổi góc nhìn của anh về sự tiến bộ, về kỷ luật, và về mối liên hệ giữa tư duy chuyên môn với trải nghiệm thực tế.

Thực ra anh đã chơi thể thao từ khá sớm, từ những năm còn học cấp 2. Khi đó, anh tham gia nhiều bộ môn khác nhau như bóng rổ, bóng bầu dục và chạy việt dã. Phần lớn những trải nghiệm đó đều diễn ra trong môi trường học đường, với vai trò là thành viên các đội thể thao của trường và thi đấu theo tập thể. Có lẽ cũng từ đó mà mình luôn có sự gắn bó nhất định với những môn thể thao mang tinh thần đồng đội.
Khi bắt đầu đến với powerlifting, anh thực sự cảm nhận đó là một sự chuyển dịch rất lớn. Trước đó, anh gắn bó với bóng bầu dục và đến hiện tại vẫn vậy, nên trong suy nghĩ của anh, bản thân luôn thuộc về thế giới của thể thao đồng đội. Vì thế, việc bước vào powerlifting và bắt đầu thi đấu cũng đồng nghĩa với việc anh bước sang một trải nghiệm hoàn toàn khác: thể thao cá nhân.

Sự khác biệt lớn nhất nằm ở bản chất của áp lực. Với thể thao đồng đội, bạn không muốn làm đội của mình thất vọng nên bạn luôn cố chơi thật tốt, cố đưa ra những quyết định đúng. Nếu bạn mắc lỗi, cảm giác đó không chỉ là thất vọng với chính mình, mà còn là cảm giác mình đã ảnh hưởng đến cả đội.
Còn đối với powerlifting, nếu bạn mắc lỗi… thì đó hoàn toàn là lỗi của bạn. Trận chiến lúc này là của riêng bạn. Không còn là kiểu “Đừng làm đồng đội thất vọng”, “Phải chơi tốt vì đồng đội”… Mà nó đã trở thành việc bạn đối mặt với chính mình. Bạn sẽ tự hỏi “Mình có làm được không?” Và bạn cũng phải là người tự trả lời điều đó trong đầu mình.
Một điều nữa là khi mình thi đấu powerlifting, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào mình. Còn khi chơi thể thao đồng đội, áp lực thường không lớn như vậy vì người ta nhìn vào nguyên đội. Đó là câu chuyện của một tập thể đối đầu với một tập thể khác Ví dụ như trong bóng bầu dục có 10 người trên sân, còn trong powerlifting… chỉ có một mình bạn. Đó là một sự thay đổi rất lớn.
Anh cho rằng điều đó đúng, nhưng chỉ đúng ở một phương diện nhất định. Khi còn trẻ, bạn thường có nhiều thời gian hơn để tập luyện, để thử nghiệm, để lặp lại và cũng để hiểu rõ hơn bản thân mình thực sự yêu thích điều gì.
Khi trưởng thành hơn, việc dành ra nhiều thời gian cho việc tập luyện sẽ trở nên khó khăn hơn một chút. Nhưng ở chiều ngược lại, khi bạn lớn tuổi hơn, việc tập luyện lại trở nên quan trọng vì những lý do khác. Ví dụ như: cho sức khỏe, cho tinh thần, cho thể chất, và cho mức năng lượng hoạt động mỗi ngày. Nên theo anh, tập luyện không chỉ dành riêng cho người trẻ. Mà thậm chí nó còn là một điều rất đáng để ưu tiên đối lớn những người lớn tuổi hơn.
Anh nghĩ là có, và mối liên hệ đó khá rõ.
Là một giảng viên, anh có nhiều quyền tự chủ trong công việc. Nghĩa là anh phải tự quyết định mình sẽ dành bao nhiêu thời gian cho nghiên cứu, cho việc chuẩn bị bài giảng, workshop hay cho quá trình tự phát triển kiến thức của bản thân trong những lĩnh vực chuyên môn nhất định. Không có ai đứng đó để yêu cầu anh phải bắt đầu lúc 8 giờ sáng và kết thúc lúc 5 giờ chiều. Cách anh quản lý thời gian, duy trì kỷ luật và tạo ra tiến bộ hoàn toàn phụ thuộc vào chính anh. Và ở điểm này, công việc học thuật rất giống với việc tập luyện.

Anh hiện đang giảng dạy về lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là các lý thuyết liên quan đến các bộ môn về quản trị học và nghệ thuật lãnh đạo. Các bạn sinh viên của anh thường hay nói rằng “Cái này lý thuyết quá, toàn lý thuyết thôi”. Và anh luôn chia sẻ với các bạn rằng lý thuyết chỉ thực sự có giá trị khi được đưa vào thực tế. Với anh, điều này cũng rất giống với tập luyện.
Bạn có thể đọc tài liệu, xem video, học rất nhiều về một kỹ thuật nào đó và cách thực hiện một bài tập, nhưng sẽ không bao giờ bạn thực sự hiểu cho đến khi tự mình bắt đầu. Chỉ trong quá trình làm thật người ta mới bắt đầu nhận ra đâu là điều phù hợp, đâu là điều cần điều chỉnh và đâu là cách hiệu quả nhất với chính mình.
Có. Anh có kế hoạch sẽ tham gia thi đấu trong năm nay. Hình như là tháng 5. À, tháng 5 sẽ có giải thi ở đây. Nên anh sẽ chuẩn bị thật tốt và sẽ tham gia thi đấu trong năm nay.

Cứ bắt đầu thôi. Hãy bắt đầu làm điều đó. TÌm một môn thể thao nào khiến bản thân cảm thấy hứng thú, rồi bắt đầu thử dành vài tuần để thực sự trải nghiệm nó. Nếu cảm thấy thích thì hãy thực sự dành thời gian nghiêm túc để tập luyện bộ môn đó. Tìm một môn thể thao mà bạn thích, thử tập trong vài tuần. Nếu bạn thấy thích thì hãy dành thời gian nghiêm túc cho nó.
Đối với anh thì khi bắt đầu một môn thể thao nào đó, “bài test” đơn giản của anh là: nếu mình thích điều này thì mình sẽ đầu tư thời gian và công sức vào.